Bài mới

Nhận xét mới

Tuổi thơ tôi ở Ireland

Tuổi thơ tôi ở Ireland

Tôi chưa bao giờ leo lên đồi
hay tản bộ tới tận cùng cầu cảng
để xem những người dạo trong mưa
có thể sẽ phát hiện được gì ở đó.

Và quyển sách cũng không vô tình mở
nơi Maeve bí mật lưu dấu nó
Trên thực tế nó chưa bao giờ đã vô tình mở.
Không phải là tôi đã chú tâm: thế giới này

tuôn trôi xa
bất kỳ nơi đâu những con tàu lớn
đang rời đi. Tận xa xôi
nơi đó từng có những con đường nằm ngoài hiểu biết.

Tôi bách bộ về nhà.
Đứa con mới sinh của chị tôi địu
trên ngực. Chị lững thững
vào bên trong một khu rừng tối.

Bố tôi phát biểu trong khi con chó rên ư ử.
Chương trình truyền hình đã xử lý khéo vô cùng.
Trong khi bố tôi phát biểu
con chó tự liếm mình.

Ờ, bạn xoay xở kiếm tìm
những thứ có thể làm bạn sung sướng.
Tôi vào trong Mạng. Tôi lang thang.
Bắn tinh kiểu Á.

Bill Manhire

Bill Manhire là nhà thơ, nhà văn New Zealand. Ông từng nhiều lần đoạt giải thưởng sách của New Zealand về thơ. Bài thơ trên tôi dịch từ bản của tạp chí The New Yorker. Maeve là tên một nữ thần trong thần thoại của Ireland.

My Childhood in Ireland

by Bill Manhire

I never climbed the hill
or strolled to the end of the pier
to see what the walkers in rain
might be finding out there.

Nor did the book fall open
where Maeve had secretly signed it.
In fact, it never fell open.
Not that I minded: the world

streamed away
wherever the great ships
were going. Far away
there were ways beyond knowing.

I walked back to the house.
My sister’s new child was chained
to her breast. She drifted
inside a dark forest.

My father opined while the dog whined.
The television did its best.
While my father opined
the dog licked itself.

Well, you manage to find
what might make you happy.
I went on the Net. I wandered.
Asian bukkake.

<

No comments:

Post a Comment