Bài mới

Trao đổi mới

Cái sảy nảy cái ung

Tôi đọc thấy tin NXB Văn học tái bản lại cuốn Thành ngữ - Điển tích - Danh nhân Từ điển của Trịnh Thanh Vân vốn xuất bản trước đây ở Việt Nam Cộng hòa. Việc tái bản lại sách cũ của một chế độ đã qua cũng không có gì đặc biệt hay đáng phải để ý. Điểm đáng nói ở đây, trong cuốn từ điển này, ở mục từ Phan Bội Châu có viết tới thông tin Lý Thụy đã lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho Pháp. Lý Thụy được biết là một bí danh của Nguyễn Ái Quốc, tức Hồ Chí Minh, trong thời gian hoạt động ở Trung Quốc. Xuất bản một cuốn sách như vậy trong thực tế hiện nay ở Việt Nam quả thật là một chuyện động trời. Cuốn sách được xuất bản từ năm 2008, tức là đã hơn một năm qua, mà không một cơ quan có liên quan nào ở Việt Nam phát hiện ra điều này. Tôi thấy chuyện kỷ luật giám đốc NXB Văn học và Cục trưởng Cục Xuất bản, đồng thời kiểm điểm trách nhiệm người đứng đầu của Bộ  trưởng Bộ Thông tin truyền thông và Trưởng ban Tuyên giáo TW chỉ là chuyện nhỏ, không đáng kể.  Chuyện quan trọng hơn, phức tạp hơn và khó giải quyết hơn là những hệ lụy của vấn đề này. Đúng là cái sảy nảy cái ung.

1. Vấn đề thứ nhất là sách không còn có khả năng thu hồi triệt để. Khả năng rất lớn là các bản điện tử sẽ nhanh chóng xuất hiện. Ngay kho sách điện tử của Google đã có bản điện tử rồi, tuy chưa cho đọc tự do. Chuyện phổ biến cuốn sách này không phải là điều quan trọng, mà điều quan trọng ở đây là việc phổ biến ấn bản của NXB Văn học, một nhà xuất bản chính thống của Việt Nam. Điều này cũng có nghĩa rằng sẽ có nhiều người Việt Nam sẽ cho rằng thông tin trong một cuốn từ điển như vậy của một NXB uy tín và chính thống như NXB Văn học là thông tin đáng tin cậy, đã được các chuyên gia bình duyệt và được nhà nước chấp thuận. Từ nay về sau sẽ buộc phải giải quyết các tình huống như học sinh, sinh viên hay người dân có thể dẫn nguồn từ cuốn sách này để phát biểu rằng Hồ Chí Minh đã bán đứng Phan Bội Châu.

2. Vấn đề thứ hai là giải quyết vụ việc này ra sao? Âm thầm thu hồi và âm thầm kỷ luật? Hay là phải thông tin rộng rãi quyết định thu hồi, kỷ luật những người có liên quan? Nếu giải quyết âm thầm thì rõ ràng người dân sẽ cho rằng nhà nước đã thừa nhận thông tin trong cuốn từ điển là sự thật. Nếu thông tin quyết định thu hồi, kỷ luật rộng rãi thì phải giải quyết vấn đề chứng minh thông tin trong cuốn từ điển là sai sự thật. Nếu chỉ thông tin thu hồi cuốn sách một cách chung chung, kiểu như "cuốn sách có một số thông tin sai sự thật" mà không nói rõ là thông tin nào thì người dân vẫn có thể cho rằng nhà nước đã thừa nhận thông tin Hồ Chí Minh bán đứng Phan Bội Châu là sự thật lịch sử, bởi vì người dân không thấy có thông tin bác bỏ chính thức.

3. Vấn đề thứ ba, từ trước đến nay trong nước không bao giờ đề cập tới vấn đề Hồ Chí Minh có bán đứng Phan Bội Châu hay không ra công chúng. Bây giờ mặc nhiên vấn đề này được nhiều người biết tới. Một khi đã có thông tin như vậy thì bắt buộc phải có thông tin đối sách. Im lặng, lờ đi không phải là cách giải quyết tốt nhất, và càng làm người dân bán tín bán nghi. Rất có khả năng người ta sẽ tung tin đồn rằng xuất bản một cuốn từ điển như vậy là dấu hiệu nhà nước muốn xét lại lịch sử. Tin đồn sẽ có sức công phá nhất định và khó có thể lường hết tác hại của chúng.

4. Vấn đề thứ tư, qua chuyện này có thể thấy rằng một hệ thống kiểm tra dầy đặc về xuất bản và tuyên giáo không có khả năng phát hiện và ngăn chặn kịp thời những thông tin bất lợi hay sai sự thật. Vậy vấn đề ở đây là liệu có khả năng nâng cao, củng cố hệ thống kiểm soát được không hay những việc như vậy là mission impossible, chỉ tự dối mình mà thôi? Ở nhiều quốc gia khác, xuất bản những cuốn sách có thông tin sai sự thật không phải là việc chính quyền phải quan tâm, và cũng không gây ra hệ quả gì bởi vì tự người đọc phải biết lựa chọn sách cho mình và tin tưởng hay không tin tưởng về thông tin trong sách. Ở Việt Nam đã hình thành một tâm lý chung, phó mặc việc kiểm định chất lượng sách cho nhà nước và tin tưởng thông tin trong sách do các NXB chính thống phát hành. Đây đúng là con dao hai lưỡi của chính sách kiểm soát xuất bản.

Tại sao lại là chữ "thiên"?


                                                 (Ảnh của Dân trí)

Tôi xem ảnh Lễ hội hoa Hà Nội trên báo Dân trí. Xem đến bức ảnh chụp biểu tượng Thiên đô chiếu tôi không thể nào hiểu nổi tại sao lại là chữ "thiên" (天) có nghĩa là trời ở biểu tượng này. Nếu viết chữ "thiên" trong Thiên đô chiếu thì phải là chữ "thiên"(遷) có nghĩa là di dời chứ. Thăng Long nghìn năm văn hiến đến nông nỗi này ư?

Chợt nhớ tới mấy câu thơ của người xưa:

Kim cổ treo chung tranh thủy mặc
Tang thương chớp nhoáng bóng hoàng hôn
Nghìn thu suy thịnh gương còn đó
Coi thử vầng trăng khuyết lại tròn.

Cúc dữu hương

Cúc dữu hương

Cúc dữu hương (yuga-giku) thuộc chi aster, có tên khoa học là Aster iinumae. Loại cúc này nở từ cuối hè sang đến hết thu. Tôi không rõ tại sao hoa cúc này lại có tên gọi là dữu hương. Dữu có nghĩa là một loại cây như quất, quít. Tôi không nhớ là loại cúc này có hương như hương quất, quít không.

Bài haiku sau của Basho:

Shiragiku no me ni tatete miru chiri mo nashi

và bản dịch của tôi:

Cúc trắng
căng mắt nhìn
không một hạt bụi

Màu trắng là màu dễ phát hiện bụi bám nhất. Vậy mà nhìn mãi bông cúc trắng cũng không thấy có bụi. Càng không có bụi, bông cúc lại càng trắng. Bụi là đối lập của trắng. Không cần phải nói hoa cúc rất trắng, chỉ cần nói nhìn mãi không thấy bụi bám cũng đủ thấy hoa cúc cực kỳ trắng. Bụi chỉ trần tục. "Chiri" chính là chữ trần.Trắng là "vô trần", một giải thoát hay viên mãn. Đó là sự tinh khiết và tinh túy của hoa cúc. Bài haiku luôn chồng lớp các từng ý nghĩa, và ý nghĩa thẳm sâu nhất là ý nghĩa không thể hiện trực tiếp qua ngôn từ.

Cúc dữu hương

Cúc Đạt Ma

Cúc Đạt Ma

Hoa cúc này thuộc chi Aster khác với cúc đại đóa hay đại cúc thuộc chi Chrysanthemum. Tên khoa học của hoa là Aster spathulifolius. Người Nhật gọi hoa là cúc Đạt Ma (Daruma-giku). Tôi nghĩ chắc phải có điển tích hay duyên cớ gì đó, nhưng tôi không biết. Người Trung Quốc gọi hoa là tử uyển. Tôi nghĩ có thể gọi là cúc tím. Cúc Đạt Ma nở vào mùa thu, nhưng sang mùa đông thì tàn lụi. Hoa cúc này có hương.

Bài haiku sau của Iida Dakostu:

Tamashii no shizuka ni utsuru kikumi kana

và bản dịch của tôi:

Thẫm đẫm
thanh tĩnh tâm hồn
ngắm cúc

Khi ngắm những bông cúc nở, sự thanh tĩnh của hoa truyền sang cho người ngắm hoa. Tâm hồn trở nên thanh tĩnh theo. Có thể coi hoa cúc như một nguồn bình lặng, tĩnh tâm cho tâm hồn. Có những loại hoa gợi nhớ u uẩn trong tâm hồn như kim ngân hay gợi nhớ tới một tuyệt sắc giai nhân như hải đường. Hoa cúc ở một bình diện khác. Thanh tịnh.

Cúc Đạt Ma

Cúc đại đóa

Cúc

Cúc đại đóa là tên gọi của Việt Nam. Tuy được gọi là một đóa hoa to, cúc đại đóa so với đại cúc như cúc quản hay cúc hậu thì vẫn thuộc loại nhỏ. Cúc đại đóa có thể gọi đơn giản là cúc vàng  (hoàng cúc) hay thu cúc.

Đỗ Phủ có câu thơ rất hay "Tùng cúc lưỡng khai tha nhật lệ / Cô chu nhất hệ cố viên tâm", Khóm cúc tuôn thêm dòng lệ cũ / Con thuyền buộc chặt mối tình nhà. Câu thơ này được Nguyễn Bính nhớ tới trong một tình cảnh oan trái:

Con mười sáu, bảy xuân đương độ
Cha bốn, năm mươi chửa trót già.
Cha buồn tiễn khách hơi thu quạnh
Con thẹn che đàn nửa mặt hoa.
Chàng chàng, thiếp thiếp, vui bằng được
Bố bố, con con, chẳng nhận ra
Một lứa bên trời chung lận đận
Thương nhau, cha soạn khúc Tỳ bà
Áo xanh mà ướt vì đêm ấy
Tội nghiệp đời con, xấu hổ cha.
"Khóm cúc tuôn đôi dòng lệ cũ
Con thuyền buộc một mối tình nhà ..."

Khóm cúc hai lần nở hoa và dòng lệ của ngày trước. Một bông cúc của ngày xưa và một bông cúc của hôm nay. Nhưng những giọt nước mắt vẫn là những giọt nước mắt của ngày xưa. Mấy ai ngắm hoa cúc còn nhớ tới dòng lệ ngày xưa từng rơi khi hoa cúc nở. Bài Tỳ bà hành khi hát ca trù đều mở đầu bằng bài Thu hứng của Đỗ Phủ, nhưng lại bỏ bốn câu ở giữa, thành ra không có "khóm cúctuôn thêm dòng lệ cũ". Không biết tại sao. Có phải vì lệ đã đầm áo xanh rồi nên nhắc lại làm chi dòng lệ của ngày xưa cũ?

Hàn Mặc Tử có bài Vịnh hoa cúc sau:

Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa
Sương đẫm trăng lồng bóng thướt tha
Vẻ mặt khác chi người quốc sắc
Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta


Cúc

Đại quách cúc

Đại quách cúc

Đây là một loại cúc khác với cúc quảncúc hậu, có tên gọi là "đại quách" (oodukami). Loại cúc này phần tâm hoa cánh hoa cuộn vào giữa. Kiểu cánh hoa cúc cuộn lại dễ có liên tưởng không được đẹp lắm trong văn hóa xa xưa của Nhật.

Ransetsu có bài haiku sau:

Ki-giku shira-giku sono hoka no nawa nakumo gana

và bản dịch của tôi:

Cúc trắng, cúc vàng
những tên nào khác
không có nữa

Đối với Ransetsu cúc vàng, cúc trắng là hai loại cúc đẹp nhất. Khi chưa biết hoa cúc thì dễ tưởng rằng hoa cúc nào cũng tuyệt mỹ. Nhưng một khi đã biết tới hoa cúc thì dưới gầm trời này lại có hoa cúc nào tuyệt mỹ hơn cúc trắng, cúc vàng. Khi đọc bài haiku này tôi chợt nhớ tới lời của Ngô Thì Nhậm: "Ta thường nghĩ, người bình thường có bốn điều không thể biết đó là: chơi hoa châu lan không biết thơm, uống chè Long tỉnh không biết ngon, nghe khúc điệu cung đình không biết vui, đọc thơ Cầm sắt không biết hay. Bởi vì bốn cái ấy thanh cao quá, không thích hợp với người thường vậy. Tuy vậy, đó là nói chưa biết mà thôi. Còn khi đã biết rồi, thì ở dưới trời này, những cái gọi là hoa, là trà, là khúc, là thơ, có cái gì lại cao diệu hơn được những cái ấy".  So với Ngô Thì Nhậm, tôi chỉ cảm được bài thơ Cầm sắt. Hoa châu lan có hương thế nào tôi không biết. Uống trà Long tỉnh, tôi không cảm được vị ngon của nó. Còn khúc điệu cung đình thế nào thật là mờ mịt. Vậy thì làm sao mà cảm được những điều cao diệu để mà viết ra?

Nhưng với hoa cúc có được bao nhiêu người biết thưởng thức hoa?


Đại quách cúc

Hoa cúc hậu

Hậu vật cúc

Hoa cúc này thuộc loại đại cúc và có tên gọi là hậu vật cúc (atsumono-giku). Tôi gọi là cúc hậu. Chữ "hậu" có nghĩa là đầy đặn như phúc hậu. Hoa có tên gọi như vậy vì bông rất lớn, đầy đặn, to tròn. Hoa cúc này rất dễ lẫn với hoa cúc "hậu tẩu" (atsuhashiri). Bông hoa trắng trong ảnh còn có biệt danh là "tân tuyết". 
Buson có bài haiku sau:

teshoku shite iro ushinaeru kigiku kana

và bản dịch của tôi:

Ngọn nến trong tay
làm phai sắc
bông cúc vàng

Ngọn nến được coi là ánh sáng nhân tạo. Ánh sáng nhân tạo đã làm bông cúc vàng mất đi màu sắc thật của mình. Những gì tự nhiên đều bị những thứ nhân vi làm mất đi bản lai diện mục của mình. Khi ngọn nến xuất hiện, bông cúc vàng không còn là bông cúc vàng nữa. Bức ảnh bông cúc vàng tôi chụp cũng dùng đèn flash, và bông cúc trong ảnh đã không còn là cái bông cúc mà tôi nhìn thấy khi chụp. Không phải là phiên bản. Một thứ gì đó khác.


Hậu vật cúc

Hoa cúc

Quản vật cúc

Mùa đông có hoa cúc dù giá lạnh vẫn tươi tắn lạ lùng. Hoa cúc có cực kỳ nhiều loại, biết tên gọi của chúng thật không dễ vì đa phần chúng vẫn được gọi đơn giản là hoa cúc. Bông hoa cúc trong ảnh thuộc loại có tên gọi là "đại cúc". Đó là loại cúc mà mỗi cây được trồng sao cho chỉ nở đúng một bông rất lớn. Đại cúc lại có nhiều loại khác nhau. Hoa cúc trong ảnh là loại "quản vật cúc" (kudamono-giku).  Quản vật cúc là loại đại cúc có cánh hoa dài, tỏa ra thành từng cánh một. Quản vật cúc lại có các loại có biệt danh khác nhau tùy theo màu sắc nhưng tôi không rõ cách đặt biệt danh. Các loại cúc này đều được người trồng chứ không mọc hoang dã ngoài tự nhiên.

Basho có bài haiku sau:

shira giku yo shira giku yo haji naga kami yo naga kami yo

và bản dịch của tôi:

Bạch cúc, bạch cúc
hổ thẹn tóc dài
tóc dài

Bài haiku này có cấu trúc rất lạ. Shira là bạch, giku là cúc, haji là sỉ, naga là trường, kami là phát. Bông cúc trắng có những cánh hoa khiến người ta liên tưởng tới những lọn tóc trắng. Tóc trắng là tuổi già. Đa thọ đa nhục. Tóc trắng dài là một nỗi hổ thẹn về tuổi già. Ngắm bông cúc trắng nở và nỗi hổ thẹn về tuổi già xộc tới. Bạch Cư Dị khi ngắm hoa cúc vàng thì lại cảm thấy "Bạch đầu ông nhập thiếu niên trường", ông già đầu bạc nhập vào một đám thiếu niên.


Quản vật cúc

Bài mới