Đầu năm mới ông Hoàng Hữu Phước, Đại biểu Quốc hội, có bài viết Dương Trung Quốc: Bốn Điều Sai Năm Cũ (Tứ Đại Ngu) [bài viết trên trang gốc đã bị xóa nên tôi không dẫn link nữa] gây ầm ĩ trên truyền thông, dư luận và sân khấu chính trị Việt Nam. Thật khó đánh giá ông Hoàng Hữu Phước, nhưng tôi có cảm giác ông có vấn đề về sức khỏe tâm thần, bởi vì ở đoạn kết bài viết, ông đề một lô xích xông danh "Nhất Thạc Bàn Cờ, Lăng Tần Hoàng Hữu Phước .... Nhà Đủ Thứ Học Học". Trong cảm nhận của tôi, người bình thường không viết như thế trừ phi muốn trào lộng hay tự diễu mình, nhưng trong một bài viết nghiêm túc, những trào lộng như vậy là rất bất bình thường. Ông Dương Trung Quốc, trong đánh giá của tôi, là một tay lọc lõi già đời. Từ đây cũng có thể thấy ai thua ai thiệt trong vụ ầm ĩ này: một kẻ dở người và một tay cáo già. Tôi nghĩ ông Hoàng Hữu Phước đã mắc một sai lầm lớn, đó là ông xin lỗi ông Dương Trung Quốc về bài viết. Nếu tôi ở địa vị của ông Hoàng Hữu Phước thì còn lâu tôi mới xin lỗi. Tôi sẽ trả lời rành rẽ rằng tôi thấy ông Dương Trung Quốc có bốn điều sai thì tôi vạch ra bốn điều sai đó. Ông Dương Trung Quốc là người của công chúng, thì vạch ra cái sai của ông ta trước công chúng là chuyện tất nhiên, sao lại phải đóng cửa bảo nhau. Hơn nữa, cùng là Đại biểu Quốc hội thì chỉ ra cái sai cho nhau trước công chúng không những giúp nhau cùng tiến bộ để phục sự nhân dân, đất nước được tốt hơn mà còn để mọi người không lặp lại những cái sai đấy. Ai bảo dùng từ "ngu" là thóa mạ thì gang họng người đó ra. Khang Hi tự điển giảng nghĩa "ngu" đến 12 nghĩa: tráng, ám, mông, muội, xuẩn, độn, mậu, trệ, cố, tế, minh. Hơn nữa ngay trong nhan đề đã ghi rất rõ "Bốn điều sai năm cũ" thì "ngu" ở đây có nghĩa là sai. Người xưa khi nói lời khiêm cung còn tự xưng là kẻ ngu này thì đâu có nghĩa là tự chửi mình. Tuy vậy, trong bài viết của ông Hoàng Hữu Phước có điểm đúng, điểm sai, nhưng lối viết của ông không được mạch lạc, sa đà vào tiểu tiết nên tạo ra phản cảm hay hiệu ứng ngược. Tôi điểm lại những ý chính của ông Hoàng Hữu Phước.
1. Về ông Dương Trung Quốc:
Ông Dương Trung Quốc không có học hàm, học vị là một sự thật. Do ở Việt Nam có quá nhiều người có học hàm, học vị rởm nên dân chúng không coi trọng chuyện có học hàm, học vị. Ông Hoàng Hữu Phước đã điểm không khéo ở ý này. Theo tôi thì lẽ ra ông Hoàng Hữu Phước nên nói rằng để trở thành một nhà nghiên cứu khoa học chuyên nghiệp và thật sự, anh ta cần phải trải qua các quá trình đào tạo và sát hạch nhất định mà kết quả của các quá trình đấy thể hiện ở bằng cấp. Ví dụ như để trở thành bác sĩ, anh ta cần được đào tạo, thực tập, thực hành từ sinh viên, qua y sĩ rồi đến bác sĩ, nếu không được đào tạo thì chỉ có thể là lang vườn. Nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 20, 21 không còn phải như nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 18, 19, khi tính chuyên nghiệp chưa được hình thành. Do vậy gọi ông Dương Trung Quốc là nhà sử học hay sử gia cũng giống như gọi một ông lang vườn là bác sĩ.
2. Về cái ngu thứ nhất: Đĩ
Ông Hoàng Hữu Phước đã sa vào những tiểu tiết không đáng tranh luận hay phê phán như nghề nào cổ xưa nhất. Nhưng ông Hoàng Hữu Phước có điểm đã nhìn thấy trước những phức tạp hay hệ lụy của chuyện chấp nhận nghề mại dâm. Đó là nảy sinh các dạng mại dâm khác nhau, dị tính, đồng tính, các cơ sở chữa trị như trong phóng sự Lục sì của Vũ Trọng Phụng, rồi chuyện nghiệp đoàn, đào tạo nghề, an sinh xã hội cho người hành nghề ... Còn ai bảo dùng từ "đĩ" là thô tục thì người đấy chắc chắn không hiểu tiếng Việt là gì. "Đĩ" là một từ chuẩn mực của tiếng Việt, đến cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến còn sử dụng.
3. Về cái ngu thứ hai: Đa Đảng
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước đã sai. VNCH có đa đảng. Ông có thể xem các sách lịch sử về VNCH hay Hiến pháp của VNCH, hay đơn giản hơn là tra Google.
4. Về cái ngu thứ ba: Biểu tình
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước có khái niệm biểu tình trong phạm vi rất hẹp. Chuyện ông không coi cuộc đình công và biểu tình của công nhân ở Chicago năm 1886 là biểu tình là một ví dụ.
5. Về cái ngu thứ tư: Từ chức
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước đã có ý chỉ ra tính lèo lá của ông Dương Trung Quốc sau khi chất vấn Thủ tướng về từ chức thì lại phát biểu rằng đặt câu hỏi để xem Thủ tướng trả lời thế nào. Tôi thấy rằng hành xử như ông Dương Trung Quốc trong chuyện chất vấn Thủ tướng chẳng khác nào cách hành xử của đĩ điếm. Nếu có ai hỏi làm thế nào minh họa được câu thơ của Nguyễn Duy "Đĩ cao cấp bán miệng nuôi trôn" thì tôi cho rằng ông Dương Trung Quốc là một ví dụ minh họa rất tốt.
Tóm lại, bài viết của ông Hoàng Hữu Phước có điểm đúng, điểm sai, nhưng lối viết của ông rất có vấn đề, thành ra người đọc khó nhận ra được những điểm đúng, chỉ thấy những cái sai và lố bịch, và như vậy tạo ra những hiệu ứng ngược.
1. Về ông Dương Trung Quốc:
Ông Dương Trung Quốc không có học hàm, học vị là một sự thật. Do ở Việt Nam có quá nhiều người có học hàm, học vị rởm nên dân chúng không coi trọng chuyện có học hàm, học vị. Ông Hoàng Hữu Phước đã điểm không khéo ở ý này. Theo tôi thì lẽ ra ông Hoàng Hữu Phước nên nói rằng để trở thành một nhà nghiên cứu khoa học chuyên nghiệp và thật sự, anh ta cần phải trải qua các quá trình đào tạo và sát hạch nhất định mà kết quả của các quá trình đấy thể hiện ở bằng cấp. Ví dụ như để trở thành bác sĩ, anh ta cần được đào tạo, thực tập, thực hành từ sinh viên, qua y sĩ rồi đến bác sĩ, nếu không được đào tạo thì chỉ có thể là lang vườn. Nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 20, 21 không còn phải như nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 18, 19, khi tính chuyên nghiệp chưa được hình thành. Do vậy gọi ông Dương Trung Quốc là nhà sử học hay sử gia cũng giống như gọi một ông lang vườn là bác sĩ.
2. Về cái ngu thứ nhất: Đĩ
Ông Hoàng Hữu Phước đã sa vào những tiểu tiết không đáng tranh luận hay phê phán như nghề nào cổ xưa nhất. Nhưng ông Hoàng Hữu Phước có điểm đã nhìn thấy trước những phức tạp hay hệ lụy của chuyện chấp nhận nghề mại dâm. Đó là nảy sinh các dạng mại dâm khác nhau, dị tính, đồng tính, các cơ sở chữa trị như trong phóng sự Lục sì của Vũ Trọng Phụng, rồi chuyện nghiệp đoàn, đào tạo nghề, an sinh xã hội cho người hành nghề ... Còn ai bảo dùng từ "đĩ" là thô tục thì người đấy chắc chắn không hiểu tiếng Việt là gì. "Đĩ" là một từ chuẩn mực của tiếng Việt, đến cụ Tam Nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến còn sử dụng.
3. Về cái ngu thứ hai: Đa Đảng
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước đã sai. VNCH có đa đảng. Ông có thể xem các sách lịch sử về VNCH hay Hiến pháp của VNCH, hay đơn giản hơn là tra Google.
4. Về cái ngu thứ ba: Biểu tình
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước có khái niệm biểu tình trong phạm vi rất hẹp. Chuyện ông không coi cuộc đình công và biểu tình của công nhân ở Chicago năm 1886 là biểu tình là một ví dụ.
5. Về cái ngu thứ tư: Từ chức
Về vấn đề này ông Hoàng Hữu Phước đã có ý chỉ ra tính lèo lá của ông Dương Trung Quốc sau khi chất vấn Thủ tướng về từ chức thì lại phát biểu rằng đặt câu hỏi để xem Thủ tướng trả lời thế nào. Tôi thấy rằng hành xử như ông Dương Trung Quốc trong chuyện chất vấn Thủ tướng chẳng khác nào cách hành xử của đĩ điếm. Nếu có ai hỏi làm thế nào minh họa được câu thơ của Nguyễn Duy "Đĩ cao cấp bán miệng nuôi trôn" thì tôi cho rằng ông Dương Trung Quốc là một ví dụ minh họa rất tốt.
Tóm lại, bài viết của ông Hoàng Hữu Phước có điểm đúng, điểm sai, nhưng lối viết của ông rất có vấn đề, thành ra người đọc khó nhận ra được những điểm đúng, chỉ thấy những cái sai và lố bịch, và như vậy tạo ra những hiệu ứng ngược.
Bác viết chí lý. Cá nhân tôi cũng không thích nghị Quốc.
ReplyDeleteTôi không đồng tình về cái "5." nêu trên.
ReplyDeleteViệc mà ông Dương Trung Quốc đặt câu hỏi như vậy là một hành động đúng đắn ông không muốn làm mất mặt quốc thể mà thôi. Lợi lộc ở đâu mà tác giả nói ông Quốc "Đĩ cao cấp bán miệng nuôi trôn" vậy?
Còn "Một bộ phận không nhỏ" khi phải giọi là gì đây, "đĩ" còn không bằng.
Hành xử kiểu đĩ điếm là sẵn sàng làm thỏa mãn bất kỳ ai miễn thu được lợi. Lợi ở đây không nhất thiết phải là lợi ngay trực tiếp. Có nhiều kiểu lợi, lợi quan hệ, lợi tiếng tăm, lợi lâu dài... Ông Dương Trung Quốc phát biểu sau bài trả lời của Thủ tướng là hỏi để xem Thủ tướng trả lời như thế nào thì đấy là hành vi ve vãn, lấy lòng Thủ tướng. Không phải là "đĩ cao cấp" thì là gì?
DeleteĐông A : Chính kiến mỗi người mỗi khác , Không thể lấy ý kiến của minh để áp đặt và đứng tát nước theo mưa
DeleteCái "1" Hoàng Hữu Phước đề cập đến là không đúng, vì như vậy là công kích cá nhân, và là một kiểu ngụy biện. Lý lịch, bằng cấp của DTQ thì liên quan gì đến việc ổng "ngu" hay không?
ReplyDeleteĐiểm 1 chính là vấn đề chính danh. Danh bất chính thì ngôn bất thuận, ngôn bất thuận thì sự bất thành.
DeleteTôi vẫn cảm thấy bác nói vậy không đúng! HHP viết bài để chỉ ra những cái "ngu" của DTQ thì chỉ nên tập trung vào những luận điểm mà DTQ sai để mà bác bỏ, chứ ko phải xem lý lịch cá nhân của DTQ có gì.
Delete"Chân lý phát ra từ miệng quân vương hay từ miệng con điếm đều có giá trị ngang nhau - một khi nó đã là chân lý"
Cái cách mà bác coi trọng điều "1" này giống như việc các lãnh đạo độc tài soi lý lịch để mà bắt bỏ tù ở những XH CS trước kia.
Chỉ có những chân lý thuộc lĩnh vực khoa học thì mới như vậy, ai phát biểu không quan trọng. Trong cuộc sống có vô vàn thứ mà điều phát biểu phụ thuộc vào lương tri, đạo đức, nhân phẩm và tri thức của người phát biểu. Ví dụ như vấn đề mại dâm. Cô gái điếm và quân vương sẽ có quan điểm khác nhau về mại dâm. Không chính danh là một việc khuất tất, do vậy những phát biểu dựa trên lương năng là điểm không đáng tin cậy.
Deletechưa chắc. Đâu có phải cô gái điếm nào cũng có quan điểm giống nhau về mại dâm
DeleteCon người ta làm nghề gì không nói lên được lương tri, đạo đức, nhân phẩm của họ. Vơ đũa cả nắm như vậy là không được. Hậu bối xin hết.
Xem ra tư duy của ĐA y như đĩ !!
ReplyDeleteVote ^_^
DeleteNgày xưa ở bên Tây có thằng nhóc làm nhục ông vua cởi truồng. VN hiện đại có gã khùng cũng làm nhục được một tay bợm chính trị. Bản chất đều như nhau.
ReplyDelete[IMG]http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/6/files/2010/04/Mai-Phuong-Thuy-nhi-nhanh-o-chau-Au_Tin180.com_005.jpg[/IMG]
ReplyDeleteBác ĐA mắng yêu ông Phước!
ReplyDeleteNhững trí thức quằn mình cùng con chữ.
ReplyDeleteNhững con chữ đầy kỹ năng che chắn và thừa để mị dân.
Quốc hội có nhiều "trí thức" như thế
Về ông Dương Trung Quốc bác Đông A nói cũng sai bét. Ông DTQ có bằng cử nhân nên không thể gọi ông là "lang vườn" được. Cái danh "nhà sử học" không xứng đáng không phải vì ông DTQ không có bằng tiến sĩ mà ở chỗ không có những công trình khoa học lịch sử nào đáng kể.
ReplyDeletePhạm Bình Quân chưa có bằng cử nhân, nhưng nếu gọi ông là nhà nghiên cứu lịch sử hay nhà sử học chắc ít người phản đối.
Ông Đông A chớp cơ hội đánh hôi cả hai ông nghị, lại tỏ ra mình thông hiểu hơn. Đây là bản chất của kẻ cơ hội và tiểu nhân ông ạ
ReplyDeleteBác ĐA viết gì cũng hay, logic chặt chẽ và đáng đọc ngoại trừ viết về con người. Đây là cái dở mà có lẽ ĐA chẳng bao giờ nhìn thấy.
ReplyDeleteTiếc!
Đa phần người ta phản đối cách chợ búa, thiếu văn hóa của nghị Phước chứ ít ai đánh giá quan điểm nghị trường. Làm một "công dân mạng" để bình luận còn dễ hơn cách nghị Quốc đang làm, bác DongA ạ
ReplyDeleteThế cụ Đào Duy Anh có bằng thạc sĩ, tiến sĩ không thưa nhà...nghiên... cứu Đông A???Cách gọi nhà này nhà kia ở xứ ta có được quy định chặt chẽ trong hệ thống văn bản quy phạm nhà nước không thưa nhà...blog Đông A???
ReplyDeleteDù sao, hiện tượng nảy sinh nhân vật Nghị Phước cũng rất thú vị, đáng được phân tích sâu dưới góc độ văn hoá, chính trị và lịch sử.
"Nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 20, 21 không còn phải như nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 18, 19, khi tính chuyên nghiệp chưa được hình thành. Do vậy gọi ông Dương Trung Quốc là nhà sử học hay sử gia cũng giống như gọi một ông lang vườn là bác sĩ. "
DeleteĐào Duy Anh tuy là nhà nghiên cứu của Việt Nam ở thế kỷ 20 nhưng đấy là thế hệ cũ rồi, như kiểu các nhà khoa học ở thế kỷ 18, 19 ở phương Tây thôi.
DeleteBác Đông A có quan tâm đến giải thưởng Fundamental Physics Prize (trị giá $3M/người, gấp mấy lần giải Nobel)không ạ? Lúc nào rảnh rỗi bác viết một cái tổng quan về thành tựu của những người được giải e.g. E. Witten, A. Guth etc. Nhớ dạo GS Ngô Bảo Châu nhận mề đay Fields, Terry Tao cũng đăng một bài về các công trình nổi bật của cả 4 người được giải. Em thấy khá lâu rồi bác không viết về lãnh vực chuyên môn của mình - Vật lý lý thuyết.
DeleteBà Beo khẳng định một cách lấp lửng:
ReplyDelete"2. Đa đảng thời VNCH. Điều này khỏi tranh luận vì ai cũng có thể giảng giải chính xác, bằng thậm chí hơn Nghị Phước, cho Dương Tàu, về một quá khứ chưa hề xa và hoàn toàn thanh thiên bạch nhật này."
http://beoth.blogspot.com/
ĐA có í kiến gì không?
Cái này quá dễ, tên 1 số đảng chính trị hoạt động ở VNCH đây:
Delete1. Việt Nam Quốc dân đảng
2. Đảng Tân Đại Việt
3. Đại Việt Cách mạng Đảng
4. Việt Nam Nhân xã Cách mạng Đảng
etc
Chi tiết có thể xem trên wikipedia
Hay í bà này là các đảng phái thời VNCH chỉ là bù nhìn, tay sai cho Thiệu? Hay í bả là chừng nào các đảng phái này chưa ném lựu đạn vào nhau, chưa thủ tiêu, ám sát nhau thì chưa thể gọi là đảng phái?
DeleteHay bà này viết blog mà không cho để comment nên muốn viết gì thì viết?
về bút lực, tại hạ chỉ gặp bác Đông A, cô Beo, cô Hoài và bác Osin.
ReplyDeletehic, thần sầu quỹ khốc!
1. Đông A viết: "Nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 20, 21 không còn phải như nghiên cứu khoa học ở thế kỷ 18, 19, khi tính chuyên nghiệp chưa được hình thành.".
ReplyDeleteSAI: The professionalization of science, begun in the nineteenth century, was further enabled by the creation of scientific organizations such as the National Academy of Sciences in 1863, the Kaiser Wilhelm Institute in 1911, and state funding of universities of their respective nations. (http://en.wikipedia.org/wiki/History_of_science_policy#Professionalization)
2. Đông A viết: "Do vậy gọi ông Dương Trung Quốc là nhà sử học hay sử gia cũng giống như gọi một ông lang vườn là bác sĩ."
SO SÁNH KHẬP KHIỄNG, KHIÊN CƯỠNG, QUY CHỤP:
2.1 Chưa có tiêu chí văn bản định danh cụ thể nhà sử học.
2.2 Lang vườn được tác giả dùng theo nghĩa châm biếm (gần như lang băm)trong khi vẫn có thể hiểu theo nghĩa tốt là người thầy thuốc đông y ở miệt vườn trị bệnh cứu người(Xem: http://www.baomoi.com/Phuong-thuoc-cuc-di-cua-thay-lang-vuon-giup-chua-nghien-trong-vong-20-ngay/139/8992375.epi)
Bác sĩ là tên một loại bằng cấp hay là chức danh nghề nghiệp được pháp luật quy định cụ thể.
Cuối cùng xin hỏi Đông A: Bác sĩ có thể gọi là lương (lang) y được không????
Qúa trình chuyên nghiệp hóa khoa học bắt đầu ở thế kỷ 19 không có nghĩa ngay ở thế kỷ 19 nghiên cứu khoa học đã chuyên nghiệp ngay lập tức.
ReplyDeleteChưa có tiêu chí quy định thì như vậy mới có kẻ nhập nhèm được. Tôi thật không hình dung nổi một sinh viên tốt nghiệp khoa sử có thể tự nhận mình là nhà sử học.
Lương y theo đúng nghĩa là một người chữa bệnh tốt, do vậy bất kể ai chữa được bệnh tốt đều có thể gọi là lương y.
Ấy vậy mà, thưa nhà lốc (blog) học Đông A, năm ngoái Ngày Thầy thuốc VN 27/2/2012, tôi gởi tin nhắn chúc mừng bạn tôi là bác sĩ (Y khoa Sài Gòn hẳn hoi, có gần 35 năm tuổi nghề), tôi gọi nó là lương y, nó nói tao là BS chứ có phải là thầy lang đâu mà mày gọi tao là lương y!!!!!Tôi cũng có người bạn của bà xã làm nghề thầy thuốc đông y ở Hà Nội, tôi gọi cô ta là bà lang, cô tỏ vẻ không hài lòng...
DeleteĐấy cái chuyện danh xưng ở xứ ta nó là như thế, nói rộng ra tiếng Việt ta nó huyền ảo lắt léo lắm (sic!), chọc ngoáy chẻ hoe ra mà cãi nhau thì suốt ngày vẫn chưa hết chuyện. Tỷ như hai chữ "học vị", Đông A thử thống kê xem quanh mình có bao nhiêu người đã hiểu đúng hai chữ này????Nếu hiểu theo nghĩa Từ điển BKTT (Bằng thạc sĩ trở lên), thì Bác sĩ cũng chẳng là cái học vị gì cả!!!!Ngay từ "Bác sĩ" (博士)tiếng Tàu nó dịch chữ PhD của Mỹ ấy Đông A ạ.
Cuối cùng, các cụ xưa đã nói rồi "Văn chính là người". Đến bây giờ thật khó tìm thấy tiếng nói nào bênh vực cho hành vi này của Nghị Phước. Bằng cách xử sự gây nhiều bức xúc trong xã hội, Nghị Phước đã phác hoạ một chân dung thật sinh động, phản ánh khá tiêu biểu những nét bi hài của xã hội VN đương đại.
Vậy bác Đông A có biết chắc là cái danh "nhà sử học" là do ông ấy tự xưng hay là do người khác gán cho ông ấy. Tôi thấy nhiều người còn không học khoa sử mà còn tự xưng là "nhà nghiên cứu cổ sử" kìa.
ReplyDeleteChuyện cái danh "nhà sử học" là ý được nêu ra trong bài viết của ông Hoàng Hữu Phước và tôi tóm lược lại, và chỉ ra cách viết của ông Hoàng Hữu Phước không được khéo. Nếu ông Hoàng Hữu Phước viết như tôi viết thì có thể câu chuyện đã khác.
DeleteTheo ông Phước thi cử nhân, tốt nghiệp THPT thì không được gắn tên à. Tuy theo thời điểm , quang cảnh mang được gắn danh như: ngày xưa : ông Tú (Tú Mỡ, Tú Xương - là tú tài) cách đây vài năm người ta còn ghi trên danh thiếp : Cử nhân kinh tế Trần văn A ... (cử nhân). Việc xưng như vậy là nhấn mạnh hơn về con người đó trong một môi trường nào đó. Ở một số làng nông thôn thì cử nhân cũng là ngon, nhưng cách GDĐT ngày nay cử nhân nhiều quá. Trong môi trường Quốc Hội thì cử nhân là thấp - Qua đó, ông Phước (thạc sỹ gì đó) muốn lấy cái tôi của mình xúc xiểm ông Quốc về cách xứng danh. Bản chất vấn đề là ở chổ đó.
DeleteThis comment has been removed by the author.
ReplyDelete