Bài mới

Nhận xét mới

Lời thề năm đấy

Ông, người đội viên cuối cùng ở cánh rừng Nguyên Bình năm đấy, nằm bất động trên chiếc giường bệnh. Chân tay và cả cơ thể của ông không còn nghe theo mệnh lệnh của ông. Trước mắt ông vẫn là cánh rừng năm đấy. Bên tai ông vẫn lời thề năm đấy: "Hy sinh tất cả vì Tổ quốc Việt Nam, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để tiêu diệt bọn phát xít Nhật, Pháp và bọn Việt gian phản quốc, làm cho nước Việt Nam trở nên một nước độc lập và dân chủ, ngang hàng với các nước dân chủ trên thế giới." Lời thề đấy ông và các đồng chí của ông đã oai hùng tuyên thệ từ trong huyết quản. Ông muốn khóc. Nhưng những giọt nước mắt cũng không còn tuân theo mệnh lệnh của ông. Chúng không nhỏ ra dù chỉ một giọt. Lời thề đấy ông và các đồng chí của ông chỉ thực hiện được một nửa. Nước nhà được độc lập. Một nửa kia, "dân chủ ngang hàng các nước dân chủ trên thế giới", không làm sao thực hiện được nữa. 34 con người ở cánh rừng Nguyên Bình năm đấy giờ chỉ còn lại một mình ông. Ông không còn sức lực nữa. Đến nước mắt cũng không còn nghe lời ông. Ông không biết khi gặp lại 34 đồng đội ở cánh rừng năm đấy sẽ nói gì với họ đây? Đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng làm cho đất nước dân chủ ngang hàng với các nước dân chủ trên thế giới chưa? Có mo cau nào để che mặt không? Ông biết nguyện vọng được mang theo một cái mo cau là điều xa xỉ và không khả thi. Bọn nó sẽ tước bất kỳ mong muốn nào của ông có thể gây tổn hại cho nền dân chủ của chúng nó. Chúng nó ra rả bên tai ông, đất nước đã dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ trên thế giới. Lời thề đấy chúng cháu đã thực hiện giúp ông và đã xuất sắc vượt qua mục đích rồi. Ông cứ thanh thản trên chiếc giường bệnh. Ông muốn ra đi gặp lại đồng đội vào cái ngày ở cánh rừng Nguyên Bình năm đấy. Nhưng mong muốn của ông giờ đây đâu còn nghe theo ý chí của ông. Ông vẫn sống mà không hơn một cái xác ướp. Lời thề năm đấy, lời thề đầu tiên đấy vẫn không ngừng gào thét bên tai ông, đẫm máu và khô quánh.   

Ai về châu xưa
Nhớ hồi máu thắm cây rừng
Còn vang khe núi tiếng quân oai hùng

Họ có còn đợi chờ ông?


8 comments:

  1. ngay lập tức có trên ba xàm. thính thật

    ReplyDelete
  2. Đã đành rằng lấy một cái cớ để nói một điều khác,nhưng cũng phải biết rõ cái mình dựa vào là như thế nào,cứ nói bừa,thì cái dụng ý kia cũng lại thành trò cười !

    ReplyDelete
  3. Đến entry này thì bác Đông A quá đà rồi. Em không nghĩ bác lại kém đến thế đâu. Muốn viết gì thì cứ viết, sao bác phải mượn cụ Giáp để viết. Cụ Giáp không phải là người để bác đặt câu hỏi "Có mo cau nào để che mặt không?". Đừng nên sỉ nhục một con người như cụ Giáp, làm như thế hèn lắm. Bác Đông A ở vào hoàn cảnh của cụ, chắc chắn chẳng được như Cụ đâu.

    ReplyDelete
  4. Không quyết liệt hết khả năng để thực hiện lời thề (nào đó)là đáng xấu hổ, nhưng người (như vậy) biết xấu hổ luôn là người có danh dự, đầy liêm sỉ, và vẫn đáng được kính trọng bởi những gì đã làm được (dù không vẹn toàn do hèn kém).
    "Có mo cau nào để che mặt không? Ông biết nguyện vọng được mang theo một cái mo cau là điều xa xỉ và không khả thi. Bọn nó sẽ tước bất kỳ mong muốn nào của ông có thể gây tổn hại cho nền dân chủ của chúng nó."

    Entry này đau quá!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Nhặt sạn:
      " Ông, người đội viên cuối cùng ở cánh rừng Nguyên Bình năm đấy"

      Nếu bỏ từ "đội viên", câu (cú) có tính hiện thực hơn ?

      Delete
  5. Ông ấy đã đau khổ, nhiều lắm.. từ thể xác đến tâm hồn, nó như 1 lời nguyền cho cuộc đời của ông. Có lẽ, đó là nhân quả...
    Hối hận, xấu hổ thì cũng đã không còn gì nữa rồi, lực bất tòng tâm từ cái ngày mà ông đã không còn là chính ông nữa, từ cái ngày mà ông đã chấp nhận chỉ còn là người "bảo vệ bà mẹ và trẻ em"
    Ông không tham sống cho đến năm 100 tuổi, nhưng ông vẫn chưa thể nhắm mắt được, ông vẫn còn phải nhìn vào thực tế, nhìn vào những gì mà ông đã buông tay bỏ rơi trong cuộc đời, chỉ vì 1 chữ "sống"
    Ngày ông nhắm mắt, có lẽ đó cũng là thời khắc đóng lại của một pho sử, sẽ có nguòi thay ông mở một chương mới, trong một pho sử mới, hoàn thiện hơn...

    ReplyDelete
  6. Cái bàn cũ
    Hoa vân trên gỗ
    Người làm vườn xưa

    ReplyDelete