"Tự cổ sầu chung kiếp xướng ca", tôi chợt nhớ câu thơ này khi đọc bản tin về hai ca sĩ, đồng thời cũng là giảng viên Học viện âm nhạc, Anh Thơ và Trọng Tấn bị kiểm thảo và cấm biểu diễn do bỏ về Ninh Bình tham gia biểu diễn gì đó của công an Ninh Bình, không tham gia diễn xuất tại Dạ hội năm đoàn kết hữu nghị Việt Lào. Ở đây có 2 điểm cần lưu ý: công an Ninh Bình là đất của đương kim Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang, và tham khán đêm Dạ hội là ông Lê Hồng Anh, nguyên Bộ trưởng Bộ Công an. Cái mặt nào quan trọng hơn đây? Làm quan bẽ mặt thì phải chịu tội thôi, cái kiếp xướng ca mà. Đó là tại sao các gia đình gia giáo cấm tiệt con em của mình làm nghề ca xướng. Ngày nay nghề ca xướng có thể giàu có, nhưng chung quy không thoát được chữ "nhục" trong bàn tay bọn chính khách. Bao giờ ca xướng Việt Nam đủ mạnh mẽ để từ chối không biểu diễn cho bọn quan chức xem?
Cái "nghiệp" nó "nghiệt" bác ạ! Rõ khổ!
ReplyDeleteSầu Chung
ReplyDeleteTác giả: Trần Huyền Trân
(tặng Quách Thị Hồ)
Tự cổ sầu chung kiếp xướng ca
Mênh mang trời đất vẫn không nhà
Người ơi ! Mưa đấy hay xênh phách
Tay yếu gieo lòng xuống chiếu hoa
Đời bảo nơi đây cõi mộng hờ
Lòng ai sa mạc chả mong mưa
Canh tàn rũ áo còn lau mắt
Bụi đã vương đầy nghĩa tóc tơ
Thôi khóc chi ai sống đoạ đầy
Tỳ bà tâm sự rót nhau say
Thơ tôi gửi tặng người ngâm nhé
Cho vút giọng sầu tan bóng mây.
(1942)
Sầu Chung
ReplyDeleteTác giả: Trần Huyền Trân
(tặng Quách Thị Hồ)
Tự cổ sầu chung kiếp xướng ca
Mênh mang trời đất vẫn không nhà
Người ơi ! Mưa đấy hay xênh phách
Tay yếu gieo lòng xuống chiếu hoa
Đời bảo nơi đây cõi mộng hờ
Lòng ai sa mạc chả mong mưa
Canh tàn rũ áo còn lau mắt
Bụi đã vương đầy nghĩa tóc tơ
Thôi khóc chi ai sống đoạ đầy
Tỳ bà tâm sự rót nhau say
Thơ tôi gửi tặng người ngâm nhé
Cho vút giọng sầu tan bóng mây.
(1942)